Yêu thương, suy cho cùng, là sự chú ý

Yêuthương,suychocùng,sựchúý

Published on
Published on:

Bạn có bao giờ để ý là có rất nhiều người đàn ông dành hàng giờ để học cách gây ấn tượng với phụ nữ, nhưng lại dành rất ít thời gian để học cách quan tâm đến họ không?

Chúng ta sống trong một thời đại mà khái niệm “người đàn ông giá trị cao” xuất hiện khắp nơi. Mỗi ngày, mạng xã hội đều có người nói về việc phải kiếm bao nhiêu tiền, lái loại xe gì, đeo chiếc đồng hồ nào hay sở hữu bao nhiêu bất động sản thì mới đủ sức hấp dẫn.

Nhưng rồi có một đoạn video khiến tôi dừng lại.

Câu chuyện về túi mỹ phẩm

Trong video đó, một người chồng mở túi mỹ phẩm của vợ ra kiểm tra xem cô ấy sắp hết món gì. Anh nhìn thấy lọ dầu dưỡng tóc chỉ còn lại một ít, thỏi son dưỡng cũng sắp dùng hết. Anh ghi lại những thứ cần mua, ra cửa hàng mua rồi đặt chúng vào chỗ cũ.

Chỉ vậy thôi. Không có máy bay riêng. Không có bó hoa trị giá vài triệu. Chỉ là một người đàn ông để ý đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của người phụ nữ mình yêu và nghĩ: “Mình có thể giúp cô ấy việc này.”

Là một người đàn ông, tôi thấy điều đó khiến mình phải suy nghĩ. Bởi đôi khi, chúng ta quá tập trung vào việc chứng minh bản thân có thể làm được những điều lớn lao, mà quên mất rằng tình yêu phần lớn được tạo nên từ những điều rất nhỏ.

Yêu thương, suy cho cùng, là sự chú ý

Nhiều phụ nữ không cần một người đàn ông phải mua cho họ những món đồ đắt tiền. Nhưng họ sẽ nhớ việc bạn chuẩn bị túi chườm nóng khi biết họ đang đến ngày đèn đỏ. Họ không mong có những bữa tối sang trọng mỗi tuần. Nhưng sẽ vui nếu bạn nhớ rằng ly trà sữa của họ phải 50% đường, 50% đá. Họ không cần bạn trở thành một siêu anh hùng. Điều họ trân trọng là cảm giác được quan tâm và để ý đến.

Bởi yêu thương, suy cho cùng, chính là sự chú ý. Là việc bạn ghi nhớ những điều tưởng chừng rất nhỏ về một người:

  • Biết cô ấy thích ăn phần da cá hay phần thịt cá
  • Nhớ rằng cô ấy luôn quên mang áo khoác mỗi khi trời trở lạnh
  • Chủ động thay bình nước mới khi thấy nước đã gần hết
  • Mua thêm thỏi son dưỡng trước khi cô ấy nhận ra mình sắp dùng hết

Nhiều người đàn ông sẽ đọc đến đây và nghĩ: “Như vậy phiền phức quá.” Có lẽ đúng. Yêu thương vốn dĩ cần sự nỗ lực. Nhưng điều thú vị là khi bạn thật lòng quan tâm đến một ai đó, những điều ấy không còn là nghĩa vụ. Chúng trở thành thói quen, giống như việc mẹ bạn luôn nhớ món ăn bạn thích dù bạn chưa kịp nói, giống như việc bố bạn đổ đầy xăng vào xe bạn khi lấy xe đi ra chợ mua đồ. Chúng ta làm chỉ đơn giản vì chúng ta muốn làm .

image.png

Nhưng còn đàn ông thì sao?

Đây là phần mà tôi nghĩ chúng ta thường bỏ quên khi nói về sự quan tâm.

Chúng ta hay nói về việc đàn ông cần học cách để ý, cần chủ động chăm sóc và điều đó đúng. Nhưng sự quan tâm trong một mối quan hệ không phải là con đường một chiều. Đàn ông cũng có những “lọ dầu dưỡng tóc sắp hết” của riêng mình, chỉ là nó thường không mang hình dạng vật chất, và cũng không dễ nhận ra bằng mắt thường.

Vì vậy sự quan tâm mà đàn ông cần thường không nằm ở những món đồ họ thiếu, mà ở:

  • Được hỏi “Hôm nay anh ổn không?” thay vì chỉ “Hôm nay anh làm gì?”
  • Được phép thừa nhận rằng mình cũng mệt, cũng lo lắng, mà không sợ bị đánh giá là yếu đuối
  • Có ai đó nhận ra khi họ đang gồng mình gánh vác một điều gì đó âm thầm
  • Được công nhận cho những nỗ lực nhỏ, không chỉ những thành tựu lớn
  • Có một không gian để im lặng mà vẫn cảm thấy được thấu hiểu, không cần giải thích

Nhiều người đàn ông không nói ra điều mình cần, không phải vì họ không cần, mà vì họ đã quen với việc là người quan tâm chứ không phải người được quan tâm. Và đó cũng là một dạng cô đơn âm thầm trong nhiều mối quan hệ.

Một mối quan hệ thật sự khỏe mạnh không phải là nơi chỉ một người học cách để ý, còn người kia chỉ việc được để ý. Đó là nơi cả hai đều nhìn thấy những “chi tiết nhỏ” của nhau — kể cả những chi tiết không dễ thấy như sự mệt mỏi giấu sau một câu “anh ổn mà”.

Và có một điều tôi nghĩ cần nói thẳng ra: đàn ông không tự nhiên mà biết cách quan tâm. Đây không phải bản năng có sẵn. Rất nhiều người đàn ông phải trải qua vài mối tình, thậm chí vài lần cãi vã, chia tay, mới dần học được điều này. Và cũng đừng mặc định rằng chỉ có con trai mới cần chủ động, phải học, phải trưởng thành trong chuyện quan tâm, họ cũng là con người, cũng có cảm xúc, chỉ là quan niệm xã hội hiện tại luôn định nghĩa đàn ông phải mạnh mẽ. Nên họ thường giấu đi sự yếu đuối, và có xu hướng tự chữa lành một mình.

Tôi hay nghĩ đến hình ảnh một con sói đầu đàn. Khi bị thương, nó không tìm đến ai để được chăm sóc, nó chọn trốn vào một nơi vắng vẻ, tự liếm vết thương của mình. Đàn ông nhiều khi cũng vậy. Họ không nói ra, nhưng bên trong họ cũng rất đau. Và nếu đến một lúc nào đó vết thương quá lớn, lớn hơn khả năng tự chữa của họ, họ sẽ lặng lẽ rời đi. Không ồn ào, không giải thích nhiều.

Người phụ nữ ở lại thường không hiểu tại sao, và hay tự hỏi hoặc đổ lỗi rằng vì sao anh ấy lại thay đổi. Nhưng đôi khi lý do đơn giản chỉ là: họ đã cho đi rất nhiều rồi. Đến một giai đoạn nào đó, họ cũng rất cần được cảm nhận lại. Nếu người bên cạnh không mang đến đủ sự quan tâm ngược lại, thì sớm muộn gì, mối quan hệ ấy cũng khó mà đi được đường dài.

image.png

Tình yêu sống trong những điều rất đời thường

Tình yêu trưởng thành thường không phô trương. Nó hiếm khi xuất hiện trong những màn cầu hôn hoành tráng hay những bức ảnh hoàn hảo trên mạng xã hội. Nó sống trong những khoảnh khắc rất đời thường:

  • Trong việc chia đôi quả dưa hấu vì biết người kia thích ăn
  • Trong việc ghé qua cửa hàng tiện lợi mua gói snack yêu thích của cô ấy sau giờ tan làm
  • Trong câu hỏi đơn giản: “Hôm nay em có cần anh giúp gì không?”
  • Và cũng trong câu hỏi ngược lại: “Hôm nay anh có ổn không?”

Có lẽ đó cũng là lý do vì sao nhiều người rung động trước những đoạn video như thế. Không phải vì họ đòi hỏi quá nhiều, mà bởi vì quá lâu rồi, sự quan tâm chân thành lại bị xem như điều gì đó quá đặc biệt trong khi thật ra, điều khiến một người rung động không phải là những thứ quá xa vời, không phải siêu xe hay những lời hứa hoa mỹ.

Câu chuyện tôi từng gặp ở một góc phố

Có một lần tôi đi làm công việc sale mã thanh toán QR cho MoMo. Công việc của tôi khi ấy chỉ đơn giản là đi qua từng ngõ ngách, ghé từng cửa hàng. Có lần tôi đi ngang một góc phố nhỏ, nơi có một xe đẩy cà phê và một shop thời trang trẻ em. Điều khiến tôi dừng lại là tấm banner của họ, được chụp rất đẹp, nhiều ánh đèn, chỉn chu đến mức tôi vô tình khựng lại giữa đường.

Tôi vào chào hỏi, giới thiệu mã QR như công việc thường ngày, và may mắn gặp được hai anh chị chủ cửa hàng. Anh chị vui vẻ đồng ý tích hợp. Trong lúc trò chuyện, tôi mới biết họ đã và đang có một tình yêu rất đẹp. Anh từng làm quản lý ở siêu thị, tiếng Anh tốt. Chị làm thiết kế thời trang. Cả hai gặp nhau vào lúc mỗi người đều đang mang trong mình những hoài bão riêng. Rồi đợt dịch Covid đến, khiến họ phải thay đổi công việc, thay đổi nhiều thứ và cũng chính giai đoạn đó khiến họ học cách đồng hành cùng nhau, để rồi có được một căn nhà, một shop thời trang và quán cà phê nhỏ như hiện tại.

Người ngoài nhìn vào có thể thấy rất bình thường. Nhưng chị có gửi cho tôi xem vài tấm ảnh chụp cửa hàng lúc mới mở, nét, đẹp, rất có gu, decor chỉn chu từng góc nhỏ. Tôi thích cái đẹp được chăm chút như vậy.

Bây giờ, tường cửa hàng đã phai màu sơn, không còn được như trong ảnh nữa. Anh cũng không còn làm quản lý, mà chạy thêm Grab để kiếm thu nhập, nhưng vẫn có những dự định riêng cho tương lai. Thế nhưng điều tôi nhận ra rõ nhất, không phải là những gì đã phai màu, mà là năng lượng giữa hai người vẫn còn nguyên, họ vẫn quan tâm nhau, vẫn cười khi ở cạnh nhau.

Hai anh chị ấy cho tôi thấy kết quả của một mối quan hệ lâu năm: không hào nhoáng, không còn như những tấm ảnh đẹp thuở ban đầu, nhưng vẫn đủ ấm để giữ nhau lại. Cuộc đời đáng quý nhất có lẽ là có một người luôn hiểu mình. Tôi tin rồi shop đó sẽ được nhiều người biết đến hơn, và họ sẽ lại sơn mới căn nhà ấy, miễn là tình yêu giữa họ vẫn đẹp như bây giờ.

image.png

Kết

Sự hấp dẫn lớn nhất của một người không nằm ở việc họ có thể gây ấn tượng mạnh đến đâu, mà nằm ở việc họ có thể khiến cuộc sống của người mình yêu trở nên nhẹ nhõm hơn như thế nào và ngược lại.

Bởi sau tất cả những lần chinh phục, những lời tán tỉnh và những rung động ban đầu, thứ khiến một người muốn ở lại lâu dài không phải là cảm giác được ngưỡng mộ. Mà là cảm giác được chăm sóc. Được thấu hiểu. Và được yêu thương theo những cách giản dị nhất từ cả hai phía.

Đôi khi, tình yêu không phải là làm những điều thật lớn lao. Mà là nhìn thấy những điều nhỏ bé, dù ở người kia hay ở chính mình, và nói:

“Để anh/em giúp em/anh việc này.”