Có lẽ tôi đang yêu một cách lỗi thời

lẽtôiđangyêumộtcáchlỗithời

Published on
Published on:

Không phải vì tôi nghĩ tình yêu ngày trước đẹp hơn, mà vì tôi nhận ra mình không muốn lúc nào cũng yêu trong tâm thế phải giữ lại một phần để phòng khi người ấy rời đi.

Có lẽ yêu không phải là chừa cho mình một con đường lui. Mà là biết rằng mình có thể mất người ấy, nhưng vẫn lựa chọn bước tới bằng tất cả sự chân thành.

Con người ở bất kỳ thời đại nào có lẽ cũng vậy: luyến tiếc quá khứ, lo sợ tương lai và dè chừng hiện tại. Ta sợ trao đi quá nhiều, sợ mình trở nên yếu thế, sợ một ngày người ấy rời đi, rồi mải mê bảo vệ bản thân đến mức quên mất mình đang yêu.

Đôi khi nhìn ông bà, bố mẹ mình ngày trước, tôi tự hỏi liệu họ có từng sợ như chúng ta không. Họ cũng từng yêu một người mà không biết tương lai sẽ thế nào, cũng từng có những lúc bất đồng, tổn thương và đứng trước những lựa chọn. Chỉ là khi ấy, có lẽ họ không có quá nhiều cách để giữ lại cho mình một phương án khác.

Một khi đã lựa chọn nắm tay nhau bước vào một chặng đường, họ học cách chấp nhận cả những điều không hoàn hảo đi cùng lựa chọn ấy, cùng nhau vun đắp, cùng nhau vượt qua những ngày khó khăn và chịu trách nhiệm với quyết định của mình.

Tại sao tình yêu thế hệ trước thật đẹp ?

Tại vì đời ông bà hư thì cùng sửa chứ không có bỏ …

image.png

Không phải vì tình yêu của thế hệ trước luôn đúng, cũng không phải vì họ chưa từng có những cuộc chia ly, mà bởi điều đó khiến tôi tự hỏi: liệu đôi khi chúng ta có quá nhiều lựa chọn đến mức luôn nghĩ về việc mình có thể tìm một người khác, thay vì thật sự sống với người đang ở trước mặt mình?

Còn chúng ta, giữa một thời đại có quá nhiều lựa chọn, dường như càng dễ học cách yêu để không bị tổn thương. Ta tính toán phải yêu bao nhiêu, trao đi bao nhiêu, giữ lại bao nhiêu, như thể tình yêu cũng cần một phương án dự phòng.

Nhưng có lẽ tình yêu đẹp nhất không phải là một tình yêu không bao giờ mất nhau. Mà là một tình yêu không cần tính toán xem phải yêu bao nhiêu để người kia ở lại.

Tôi yêu vì tôi lựa chọn yêu. Tôi trao đi vì đó là cách tôi muốn sống. Tôi vẫn mong người ấy ở lại, vẫn có thể đau lòng nếu họ rời đi, nhưng yêu một người cũng là chấp nhận rằng họ có quyền lựa chọn điều khiến họ hạnh phúc, kể cả khi lựa chọn ấy không có mình. Tôi muốn họ ở lại, nhưng tôi không muốn tình yêu của mình trở thành lý do khiến họ phải ở lại.

Và nếu một ngày tình yêu ấy không còn thuộc về tôi, tôi vẫn có thể nhìn lại mà không tiếc nuối, bởi ít nhất, tôi đã không phản bội cảm xúc của chính mình chỉ để giữ một người ở lại.

Yêu hết mình không có nghĩa là đánh mất bản thân. Cũng không có nghĩa là phải giữ lấy người mình yêu bằng mọi giá.

Nó chỉ có nghĩa là khi còn ở bên nhau, ta đủ can đảm để sống thật với tình cảm của mình, đủ rộng lòng để tôn trọng lựa chọn của người kia, và đủ bình thản để chấp nhận rằng có những tình yêu dù đã trao đi tất cả, cuối cùng vẫn không thuộc về mình.